Viết bài văn kể lại một trải nghiệm của em hay chọn lọc

1632201296 944 Viet bai van ke lai mot trai nghiem cua em

Viết bài văn kể lại một trải nghiệm của em là đề bài tập làm văn trong chương trình sách giáo khoa lớp 6 bộ Kết nối tri thức với cuộc sống. Dưới đây là một số mẫu viết về một trải nghiệm của em để các em học sinh tham khảo nhằm viết cho mình một đoạn văn hay và ý nghĩa. Hãy tham khảo bên dưới với Mobitool nhé.

==>> Tải về bài văn kể lại một trải nghiệm của em hay chọn lọc của học sinh trường chuyên

Video Viết bài văn kể lại một trải nghiệm của em hay chọn lọc

Yêu cầu Gợi ý chỉnh sửa
Giới thiệu được trải nghiệm. Nếu chưa giới thiệu được trải nghiệm, hãy viết một hoặc vài câu giới thiệu câu chuyện em định kể.
Sử dụng nhất quán từ ngữ xưng hô. Đánh dấu những từ ngữ chỉ người kể chuyện trong bài viết. Nếu chưa nhất quán, cần sửa lại.
Tập trung vào sự việc đã xảy ra. Bổ sung các thông tin cần thiết để người đọc hiểu được câu chuyện (nếu còn thiếu); lược bớt các chi tiết thừa, dài dòng, không tập trung vào câu chuyện.
Thể hiện cảm xúc trước sự việc được kể. Đánh dấu những từ ngữ thể hiện cảm xúc trước sự việc được kể. Nếu chưa có hoặc chưa đủ thì cần bổ sung.
Bảo đảm yêu cầu về chính tả và diễn đạt. Rà soát lỗi chính tả và diễn đạt (dùng từ, đặt câu,…). Chỉnh sửa nếu phát hiện có lỗi.

Viết bài văn kể lại một trải nghiệm của em lớp 6 số 1

Trong cuộc đời mỗi người, ai chẳng có những phút giây lỗi lầm. Nhưng điều quan trọng là, sau mỗi lần mắc lỗi, chúng ta biết hối hận và sửa chữa sai lầm ấy. Tôi cũng đã có một lần mắc lỗi với chính người bạn thân của mình hồi năm học lớp 4. Đó là một trải nghiệm buồn vì suýt chút nữa chính tôi đã tự tay giết chết đi một tình bạn đẹp.

Tôi và Hoa chơi với nhau từ nhỏ, nhà ở cạnh nhau nên chúng tôi lại càng thân hơn, đi đến đâu cũng dính lấy nhau như hai chị em vậy. Chơi thân là thế, nhưng mọi người thường bảo tôi với Hoa như hai thỏi nam châm từ trái dấu. Hoa hiền lành, ít nói, trầm tính và chắc như đinh, còn tôi thì lại khá tinh nghịch, trong người khi nào cũng có dư thừa nguồn năng lượng, gặp ai đều hoàn toàn có thể trò chuyện tự do. Những lúc như vậy, tôi lại cười, coi như bù trừ cho nhau vậy. Hàng ngày, ngoài việc đi học cùng nhau, Hoa còn giúp tôi rất nhiều trong học tập, nhờ có Hoa mà tôi đã văn minh lên rất nhiều. Hôm đó, cô giáo vào lớp và gọi một số ít bạn lên kiểm tra bài cũ, trong đó có tôi. Vì đã học bài ở nhà nên tôi vấn đáp rất dõng dạc, tự tin, cô cho tôi một điểm 10 đỏ chói vào trong sổ. Bạn bè trong lớp nhìn tôi đầy ngưỡng mộ khi hoàn toàn có thể nhớ chi tiết cụ thể từng ngày tháng, địa điểm trong bài lịch sử dân tộc dài dằng dặc. Tối hôm đó, vì tivi có chương trình rất hay mà tôi yêu quý, cũng vì chủ quan rằng mình đã có điểm nên tôi không học lại bài. Ai ngờ hôm sau, cô giật mình cho kiểm tra 15 phút, tôi ngồi vò đầu bứt tai, cắn bút mãi mà cũng không hề nhớ nổi một chữ. Trong khi đó, ở bên cạnh tôi, Hoa đã làm xong từ khi nào. Chỉ còn có 5 phút, tôi cuống quá liền giật lấy bài của Hoa và hấp tấp vội vàng chép. Tiết học sau, cô trả bài kiểm tra hôm ấy và nói rằng : – Cô rất buồn rằng trong lớp ta có hiện tượng kỳ lạ chép bài của nhau, đó là của Lan và Hoa, cô cho cả hai bạn 3 điểm, nếu những em có gì vướng mắc thì sau giờ học lên gặp cô. Tôi sững sờ, còn Hoa mắt nhòe đi khi nhận bài kiểm tra của mình. Tôi vô tâm nghĩ rằng chỉ là một bài kiểm thôi mà, sau giờ học mình sẽ xin lỗi nó sau. Lúc tan học, Hoa chẳng đợi tôi về cùng mà đi trước. Mấy đứa bạn cùng lớp rỉ tai rằng : – Sao ngày hôm nay Hoa lại không học bài nhỉ, mọi khi cậu ấy chăm lắm mà. Bây giờ, tôi mới ân hận và hiểu ra lỗi lầm của mình. Vì vô tâm mà tôi đã làm tổn thương Hoa. Chẳng biết làm gì khác, tôi hấp tấp vội vàng chạy đuổi theo Hoa để xin lỗi. Bắt kịp Hoa, tôi nói bằng giọng hổn hển chẳng ra hơi : – Hoa ơi. Mình xin lỗi nhé. Tại mình mà cậu bị điểm kém. Hoa mỉm cười êm ả dịu dàng : – Thôi, không sao đâu, mình cũng không giận cậu nữa. Lúc ấy, tôi mới thở phào nhẹ nhõm. Nếu không sửa lỗi kịp thời, có lẽ rằng tôi đã đánh mất một người bạn tốt như Hoa. Mỗi lần nhớ lại kỉ niệm ấy, tôi thấy thẹn với lòng và tự dặn mình phải biết chú ý quan tâm tới xúc cảm của người khác hơn, nếu không, tôi sẽ đánh mất những người luôn yêu thương và trợ giúp tôi trong đời sống.

Viết bài văn kể lại một trải nghiệm của em hay chọn lọc

Kể lại một trải nghiệm của bản thân số 2

Mỗi lần về quê thăm ông bà ngoại, tôi đều có những trải nghiệm thật đáng nhớ. Vùng quê thanh thản đem đến nhiều điều tuyệt vời và mê hoặc. Đó hoàn toàn có thể là những buổi sáng thức dậy thật sớm để cùng ông đi dạo trên cánh đồng lúa bát ngát, cảm nhận mừi hương của bông lúa mới. Đó là những bữa cơm ngon lành mà bà ngoại nấu, dù đơn giản và giản dị nhưng chan chứa tình yêu thương của bà. Đó là những buổi chiều cùng đám bạn trong xóm đi thả diều, bắt cá ngoài đồng. Thật nhiều kỉ niệm xinh xắn nhưng có lẽ rằng có một kỉ niệm mà tôi vẫn còn nhớ mãi cho đến giờ đây. Đó là kỉ niệm xảy ra vào lúc tôi mười tuổi. Tôi và anh Hoàng – anh trai của tôi rủ nhau đi câu cá. Hai bạn bè tôi ngồi câu cá được một lúc thì nghe thấy tiếng hò reo sôi sục. Phía đằng xa là một nhóm học viên đang thi lượn lờ bơi lội. Chúng tôi chạy đến chỗ cuộc thi diễn ra. Thì ra là nhóm bạn hàng xóm tôi mới quen hôm trước. Tôi cảm thấy rất thú vị, liền đề xuất được tham gia. Tôi liền rủ anh Hoàng nhưng anh lại phủ nhận. Tôi biết vì sao anh Hoàng khước từ tham gia. Trước đây, anh từng đạt giải Nhất cuộc thi bơi của thành phố. Anh rất yêu quý lượn lờ bơi lội. Bạn bè, người thân trong gia đình đều nói anh có kĩ năng. Nhưng vì một sự cố, anh đã từ bỏ tham vọng của mình. Điều đó đã khiến tôi cảm thấy rất buồn … Nhóm tranh tài của chúng tôi gồm có năm người. Trọng tài là Tuấn – người bạn hàng xóm thân thương nhất của tôi. Sau khi trọng thổi còi mở màn hiệp đấu. Hai tuyển thủ từ tư thế chuẩn bị sẵn sàng đã nhanh gọn vào cuộc đua. Tiếng hô hào, cổ vũ vang vọng khắp con sông. Các đối thủ cạnh tranh ngang sức ngang tài, không ai chịu kém ai vẫn đang bơi song song nhau. Tôi nỗ lực bơi rất là. Bỗng nhiên tôi cảm thấy chân bên trái của mình bị tê. Tôi bơi chậm lại rồi dần tụt lùi phía sau. Tôi nghe thấy có tiếng ai hoảng loạn kêu lên : “ Hình như thằng Lâm bị chuột rút rồi ”. Tôi vùng vẫy trong nước. Nhưng không hề bơi tiếp. Không biết bản thân đã uống biết bao nhiêu là nước. Trong lúc mê man, tôi nghe thấy một giọng nói quen thuộc : “ Lâm ơi, em ơi ! Mau tỉnh lại đi em ! ”. Cho đến khi tỉnh táo thì tôi đã thấy anh Hoàng trước mặt mình. Khuôn mặt của anh đầy lo ngại. Hình như chính anh Hoàng là người đã cứu tôi. Tôi từ từ tỉnh lại. Tôi thấy mọi người xung quanh đều thở phào nhẹ nhõm. Có tiếng nói cất lên : “ Anh Hoàng tài thật, ở khoảng cách xa như vậy mà đã cứu được Lâm một cách thần kỳ ! ”. Có tiếng hưởng ứng : “ Đúng vậy ! ”, “ Đúng vậy ! ” … Tôi mỉm cười, lòng đầy tự hào rồi nhìn anh Hoàng, khẽ nói : “ Cảm ơn anh ! ”. Nhờ có trải nghiệm ngày hôm đó, tình cảm của hai bạn bè càng trở nên thắm thiết. Không chỉ vậy, anh Hoàng còn quay trở lại tập luyện để chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc thi bơi dành cho thiếu niên sắp diễn ra. Một trải nghiệm nhỏ nhưng đem đến cho bạn bè tôi thật nhiều điều tốt đẹp.

Kể lại trải nghiệm của em ngắn số 3

Tôi là một đứa trẻ ham chơi nên đã từng gây ra nhiều lỗi lầm. Câu chuyện xảy ra khi tôi còn học lớp 5, nhưng là một trải nghiệm mà giờ đây tôi vẫn còn nhớ mãi. Vì là con trai nên tôi rất mê chơi game. Hôm đó là buổi tối thứ năm. Tôi đang ngồi học bài nhưng lại tâm lý về trận đấu lúc chiều. Càng nghĩ, tôi càng cảm thấy không phục vì đã thua Hoàng – cậu bạn cùng lớp mới chơi game chưa được bao lâu nhưng đã đánh thắng mình. Bởi vậy, tôi quyết tâm phải rèn luyện thêm để trả thù. Nghĩ vậy, tôi liền thu dọn sách vở rồi xuống nhà. Thấy mẹ đang ở trong nhà bếp, tôi nói với mẹ : – Mẹ ơi, con có bài tập khó quá không làm được. Con mang sang nhà Tuấn nhờ bạn giải giúp nhé ? Mẹ đồng ý chấp thuận và dặn tôi về sớm vì bố sắp đi làm về. Tôi chỉ vâng dạ cho có rồi nhảy lên xe đạp điện đi luôn. Nhưng tôi không sang nhà Tuấn mà đến quán điện tử gần trường. Ngồi vào bàn, tôi cảm thấy mừng cuống lạ lùng, mải chơi đến quên cả thời hạn. Bỗng có một bàn tay đập vào vai tôi : – Muộn quá rồi, về cho bác còn đóng cửa ! Bác chủ nhà nhắc nhở rồi chỉ tay lên đồng hồ đeo tay. Mười một giờ ba mươi phút. Tôi nhanh gọn trả tiền cho bác chủ quán rồi dắt xe ra về. Vừa đạp xe, tôi vừa nghĩ sẽ lý giải cho cha mẹ như thế nào. Chắc chắn cha mẹ sẽ rất tức giận. Bỗng nhiên tôi nghe thấy tiếng xe máy quen thuộc đang tới gần, một giọng nói nghiêm nghị vang lên : – Đức, con đã đi đâu mà giờ mới về nhà ? Hai đầu gối bủn rủn, tôi đứng như trời trồng, miệng lắp bắp : – Bố … bố … đi tìm con ạ ? – Đúng vậy ! Mẹ nói là con đến nhà Tuấn nhờ bạn giảng bài, nhưng bố sang nhà bạn thì không thấy con ở đó nên đã đi tìm. – Con … con …

– Thôi, muộn rồi, mau về nhà đi con!

Tôi đi bên cạnh bố mà lòng cảm thấy thật có lỗi. Khi bước vào nhà, tôi thấy mẹ vẫn đang ngồi chờ ở phòng khách. Tôi chỉ biết lạng lẽ chờ đón những câu mắng của bố. Nhưng không, tôi chỉ nghe thấy mẹ hỏi : – Đức, con đi đâu mà giờ này mới về ? Đã ăn cơm chưa ? Khi nghe mẹ nói vậy, tôi òa khóc. Tôi liền xin lỗi cha mẹ, rồi thành thật kể lại mọi chuyện. Bố liền nói với tôi : – Tuổi trẻ thường hiếu thắng, thích hơn thua với bè bạn. Đó không phải là điều gì sai lầm. Nhưng việc con nói dối mẹ để đi chơi là điều không đúng. Việc chơi game, cha mẹ không phản đối nhưng nếu con chơi quá nhiều sẽ không tốt cho sức khỏe thể chất, hay việc học tập. Bố mong con ý thức được điều đó. Tôi nhìn bố, ánh mắt nghiêm nghị của bố nhìn tôi. Tôi đã nhận ra sai làm của mình. Tôi liền hứa với cha mẹ sẽ không tái phạm cũng như nỗ lực học tập cần mẫn hơn. Cũng nhờ có trải nghiệm này, mà tôi nhận ra tình yêu thương lớn lao mà cha mẹ dành cho mình.

Viết bài văn kể lại một trải nghiệm của em số 4

Cuộc sống văn minh cuốn tất cả chúng ta vào guồng quay cùng sự tăng trưởng sinh động khiến ta đôi lúc buông lơi những mối quan hệ tưởng chừng như rất quan trọng trong một khoảng chừng thời hạn nào đó. Chỉ đến khi gặp lại họ, một cách vô tình, ta mới thấy bản thân đã mất đi những gì. Chuyến đi ấy là phần thưởng mà cha mẹ dành cho tôi sau một năm dài nỗ lực học tập khi thành công xuất sắc đỗ vào một trường cấp 2 trọng điểm của tỉnh với điểm số khá cao. Chuyến đi được diễn ra vào giữa tháng 7, mái ấm gia đình tôi quyết định hành động trốn ánh nắng chói chang của mùa hè đất Bắc để đến với không khí trong trẻo, thoáng mát của Đà Lạt. Trước khi ghé Đà Lạt, cả mái ấm gia đình tôi bay đến Nha Trang để thăm một vài người bạn của bố. Đây cũng là lần tiên phong tôi được trải nghiệm cảm xúc đi máy bay. Nhìn từ hành lang cửa số, những đám mây trắng trẻo, bồng bềnh chưa khi nào gần tôi đến thế. Cứ ngỡ như hoàn toàn có thể vươn tay ra mà chạm vào chúng, mà cảm nhận chúng một cách toàn vẹn nhất. Bay đến Nha Trang, chúng tôi được thiết đãi rất nhiều thứ đặc sản nổi tiếng miền Trung như bánh canh, món ăn hải sản, bánh xèo, … Nha Trang cũng là một vùng đất mới lạ nhưng nó vẫn đem đến cho tôi cảm xúc quen thuộc bởi tôi cũng được sinh ra ở vùng biển. Những thứ như món ăn hải sản, cát trắng, biển xanh, … đều khá quen thuộc đồi với tôi. Vậy nên điều tôi háo hức nhất vẫn là chuyến đi đến Đà Lạt sau 2 ngày lưu lại nơi này.

Viết bài văn kể lại một trải nghiệm của em

Nhà tôi thuê một chiếc taxi để trải nghiệm đường rừng từ Nha Trang đến Đà Lạt. Đường rừng chưa được cải tổ nhiều, đường rất không nhẵn khó đi. Nhưng bỏ lỡ những trở ngại ấy, tôi đắm chìm vào những cánh rừng bạt ngạt, xanh mướt. Gần đến Đà Lạt rừng càng sum sê, không khí cũng dễ chịu và thoải mái hơn. Tôi còn nghe thấy cả tiếng chim lảnh lót hót vang khu rừng đem lại cảm xúc bình yên chưa từng có. Ở thành phố giờ đây rất khó kiếm tiếng chim hót vì chúng bị chiếm hết những ngôi nhà xanh để thiết kế xây dựng đô thị, nhà cao tầng liền kề, căn hộ chung cư cao cấp … Tôi thích Đà Lạt cũng vì cái lẽ đó. Tôi thích khung cảnh bình yên và nhẹ nhàng. Cả nhà tôi dành 3 ngày để ở lại Đà Lạt và trải nghiệm thành phố của tình yêu này. Chúng tôi đi thăm vườn hoa, trải nghiệm chợ đêm Đà Lạt và thử đi ngựa rồi đi xe đạp điện quanh thành phố. Đà Lạt yên bình và nhẹ nhàng lắm. Ở Đà Lạt, chúng tôi được trải nghiệm cái mà người ta gọi là “ một ngày bốn mùa ”. Sáng như mùa xuân, trưa như mùa hè, chiều mang hơi thở mùa thu và tối lạnh như chớm đông. Tối nào tôi cũng đòi cha mẹ đến chợ đêm vì tôi thương mến trải nghiệm ẩm thực ăn uống nơi đây với sữa chua dâu, sữa đậu, bánh canh, bánh tráng nướng, … Nhưng có một trải nghiệm mà tôi không hề quên, đó là gặp được bạn cũ của mình ở đó. Ánh là người bạn thân thời câp 2 của tôi. Chúng tôi đã trải qua 4 năm cấp 2 với biết bao trải nghiệm cùng nhau từ vui đến buồn. Chúng tôi đã từng hứa sẽ trở thành bạn thân cho đến mãi về sau. Vậy mà sau cuối, Ánh lại không đỗ vào ngôi trường mơ ước của chúng tôi. Còn tôi, khi vào thiên nhiên và môi trường mới và có chút áp lực đè nén về việc phải giữ vững phong độ học tập, vô tình đã quên mất người bạn ấu thơ này. Cho đến khi giật mình gặp Ánh tại hội chợ, cô bạn cũng đi du lịch ở đây vào dịp này, tôi chợt sững người lại. Chúng tôi nhìn nhau rất lâu trước khi hoàn toàn có thể mở lời chào nhau. Mọi thứ trở nên gượng gạo, ngượng ngùng cứ như thể những con người mới quen nhau lần đầu. Cuối cùng, bọn tôi xin phép cha mẹ để cùng đi với nhau một lúc. Chúng tôi ngồi lại, kể cho nhau nghe về đời sống trong thời hạn vừa qua. Ánh có nói một câu khiến tôi rất đau lòng “ Tớ thấy cậu vui tươi với những người bạn mới quá nên tớ ngại làm phiền cậu ”. Ôi chữ “ phiền ” ! Tôi đâu có ngờ được sự vô tâm của mình đã khiến bạn mình đau lòng như vậy. Tôi ân hận vô cùng vì vấn đề ấy. Chúng tôi đã ngồi bên nhau rất lâu, nói với nhau những điều giấu trong lòng và quyết định hành động làm hòa. Kết thúc chuyến đi, chúng tôi về cùng nhau và từ đó vẫn giữ mối quan hệ thân thiện đến giờ đây. Chuyến đi vừa qua đã mang lại cho tôi nhiều điều. Nó mang lại những khoảng thời gian ngắn vui chơi tự do sau quãng thời hạn học tập căng thẳng mệt mỏi. Nó mang lại những kỹ năng và kiến thức về văn hóa truyền thống, địa lí, … về vùng đất mới. Nhưng đặc biệt quan trọng, nó tìm lại cho tôi một tình bạn đẹp. Tôi nhận ra rằng : Không có điều gì hoàn toàn có thể phá vỡ tình bạn ngoài sự vô tâm của bản thân. Tôi mong ước có được nhiều thời hạn hơn với Ánh, hoàn toàn có thể là trong một chuyến đi mới, để hoàn toàn có thể lưu giữ tình bạn này. Mong rằng tổng thể mọi người hãy chăm sóc hơn đến những người xung quanh mình để không phải hối hận như tôi đã từng.

Kể lại một trải nghiệm của em số 5

Câu chuyện xảy ra cách đây hai tháng trước, nhưng mỗi lần nhớ lại, tôi lại cảm thấy mọi thứ như vừa mới xảy ra. Bởi vì đó là lần tiên phong tôi có một trải nghiệm tuyệt vời như vậy. Nhân dịp mùng 8 tháng 3, bố, tôi và em Thu đã quyết định hành động sẽ Tặng Ngay cho mẹ một món quà đặc biệt quan trọng – đó là một bữa tiệc thịnh soạn do chính tay ba bố con tôi sẵn sàng chuẩn bị. Tôi đã lên kế hoạch để nhờ cô Hòa – đồng nghiệp của mẹ giúp sức. Cô sẽ rủ mẹ đi shopping sau giờ làm để bố con tôi có thời hạn chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ. Buổi chiều hôm đó, sau khi tan học, tôi nỗ lực về nhà thật sớm. Bố cũng đã xin công ty cho về sớm. Lúc về đến nhà, tôi thấy trên bàn đã có một bó hoa rất đẹp. Một bó hoa hồng nhung thật đẹp. Loài hoa tượng trưng cho tình yêu. Tôi thầm nghĩ khi nhận được bó hoa này chắc như đinh mẹ sẽ rất niềm hạnh phúc. Sau khi dọn cất sách vở, tôi liền vào nhà bếp giúp bố. Tôi đảm nhiệm rửa rau, thái thịt và nấu cơm. Còn việc chế biến món ăn sẽ do đảm nhiệm. Em Thu đảm nhiệm dọn lau dọn bàn ăn, sẵn sàng chuẩn bị bát đũa. Hơn hai tiếng đồng hồ đeo tay trôi qua, ba bố con tôi đã hoàn thành xong những món ăn mà mẹ thích : sườn xào chua ngọt, đậu kho thịt, canh cá chua ngọt … Những món ăn mê hoặc, thích mắt đã được dọn lên bàn. Ở giữa bàn còn là một lọ hoa hồng do chính tay tôi tự cắm. Sau khi làm xong hết mọi việc làm, ba bố con tôi đều chấp thuận đồng ý với nhau rằng việc làm quả nội trợ quả thật rất khó khăn vất vả. Đến bảy giờ tối, tôi gửi tin nhắn báo cho cô Hòa mọi việc chuẩn bị sẵn sàng đã xong. Khoảng mười lăm phút sau thì mẹ đã về đến nhà. Em Thu được giao trách nhiệm đón mẹ. Khi mẹ bước vào nhà bếp, bố đã cầm bó hoa hồng Tặng Ngay mẹ. Lúc đó tôi nhìn thấy khuôn mặt của mẹ rất quá bất ngờ, sau đó là nụ cười niềm hạnh phúc. Cả mái ấm gia đình ngồi vào bàn ăn. Mẹ đã rất kinh ngạc khi nghe tôi kể về quy trình nấu ăn của ba bố con. Chúng tôi cùng nhau ăn cơm thật vui tươi, mẹ còn khen những món ăn rất ngon. Buổi tối hôm đó, mái ấm gia đình tôi ngập tràn tiếng cười niềm hạnh phúc. Đó là lần tiên phong tôi được trải nghiệm việc làm nấu ăn. Nhờ vậy mà tôi nhận ra mẹ đã khó khăn vất vả như thế nào để nấu cho tôi.

Kể lại một trải nghiệm của bản thân số 6

Trong cuộc sống, chắc rằng ai cũng đã gặp may không nhiều cũng ít, tôi cũng không ngoại lệ. Trong đó, có một lần tôi sẽ không thể nào quên vì đã suôn sẻ được giúp sức. Đó là hồi tôi còn học lớp Ba. Lúc ấy, tôi chỉ là cậu bé tám chín tuổi nên vẫn còn ngây thơ, dại khờ. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày hôm đó là thứ sáu, ngày mười ba. Không mê tín dị đoan nhưng nghe mọi người nói thì đó là ngày xui nhưng lại là ngày như mong muốn của tôi. Hôm đó, mẹ cho tôi năm chục ngàn để mua sách. Khác mọi lần, lần này tôi chỉ đi có một mình. Vừa bước xuống khỏi thang cuốn, thay vì đi thẳng vào nhà sách tôi bỗng choáng ngợp với thiên đường game show ở bên cạnh. Với một đứa con nít tuổi tôi, game show luôn là thứ mê hoặc nhất trên đời. Không chần chừ, tôi cứ thẳng tiến đến khu game show. Một thời hạn trôi qua, trời cũng đã tối. Tôi nhận ra là mình vẫn chưa mua sách nên tạm biệt khu game show chạy vội sang nhà sách. A ! Cuốn sách cần tìm đây rồi. Tôi háo hức chạy đến chỗ cô thu ngân. Chạy vọt lên bác nọ đã chờ xếp hàng tự nãy giờ. Sau khi quét mã vạch, cô thu ngân đọc số tiền. Cả người tôi sững sờ. Lúc đó, tôi nghĩ : “ Không ! Không phải ! Mình chỉ tưởng tượng thôi ! ”. Lại gần hơn một tí, tôi hỏi lại : “ Giá tiền bao nhiêu ạ ? ”. Cô thu ngân nói lại giá tiền. Giá như lúc nãy tôi không phí tiền vào những trò vô bổ ấy thì có hay hơn không. Nhưng hối hận cũng đã muộn, rõ ràng là tôi không hề trả tiền mua sách. Chẳng lẽ, mất cả buổi chiều lại về nhà nói với mẹ là tôi không đủ tiền mua sách ? Chứng kiến cảnh tượng đó, người đàn ông lúc nãy thò tay vào túi rút ra tờ 50.000 đồng thả nhẹ xuống đất. Sau đó, bác cúi xuống, nhặt tờ tiền lên, vỗ nhẹ vai tôi và nói : “ Cháu ơi, cháu làm rơi tiền này ! ” Lúc đó, tôi cũng đã hiểu hết mọi chuyện. Thật tình là tôi không ngửa tay xin bố thí, nhưng rõ ràng tôi rất tôn trọng sự giúp sức trong trường hợp trớ trêu này. Tôi chẳng biết làm gì ngoài việc cảm ơn bác. Tôi thật sự xúc động vì qua cách ăn mặc đơn giản và giản dị của bác, tôi đoán bác không phải là một người phong phú. Quả thật số tiền đó rất cần với tôi vào lúc này. Tôi cầm cẩn trọng tờ tiền đưa cho cô thu ngân. Cô tính tiền rồi cho sách và hóa đơn vào túi đưa cho tôi. Ra cổng tôi nghĩ rằng nên trả lại tiền thừa cho bác ấy nhưng khi quay lại thì bác ấy đã đi đâu mất. Không phải tiền mình nên tôi đã bỏ số tiền đó vào thùng từ thiện cạnh cửa ra vào. Sau đó, tôi ra về. Trên đường không thể nào thôi nghĩ về câu truyện lúc nãy. Vì có cái đầu ham nghĩ nên nhiều câu hỏi Open trong tôi. Nếu không có số tiền giúp sức của bác ấy thì lúc bấy giờ tôi hoàn toàn có thể yên tâm rảo bước về nhà không ? Kinh tế mái ấm gia đình bác ấy có khá không ? Dù đã ba năm trôi qua, tôi đã là cậu học trò lớp 6 nhưng vẫn không thể nào quên được kỉ niệm ngày hôm đó. Tôi vẫn ước mong có một ngày như mong muốn vô tình được gặp lại người bác năm xưa để tôi nói lời cảm ơn và trả lại số tiền cho bác. Cũng từ trải nghiệm này, tôi tự hứa với bản thân luôn phải biết ngoan ngoãn, nghe lời ông bà cha mẹ, làm nhiều điều tốt để tạo ra như mong muốn cho chính mình và những người xung quanh.

Viết bài văn kể lại một trải nghiệm của em số 7

Nhờ vào thương hiệu Học sinh giỏi của tôi năm ngóai mà giờ cha mẹ đã thưởng cho tôi một chuyến đi đến bãi biển Vũng Tàu diễm lệ và xinh đẹp. Hôm ấy, tôi không thể nào diễn đạt được xúc cảm của mình : vừa vui mừng, vừa tự hào vì đây là phần thưởng tôi đạt được vì học tốt. A ! Xe taxi đến rồi ! Ngồi trên xe, ngắm đường phố vào sáng sớm, tôi thấy thành phố nơi tôi ở sao mà đẹp thế ! Hai bên đường trồng hai hàng cây xanh mát xanh tươi, thẳng tắp như những chú bộ đội đang đi diễu hành … Woa ! Cuối cùng chúng tôi cũng đã đến biển rồi đây sao ? ! ? Biển Vũng Tàu mơ mộng nhưng cũng tràn trề sức sống đã làm tôi đứng mê mẫn nãy giờ. Ôi ! cái mùi măn mặn trong làn gió thổi nhẹ qua làn tóc của tôi cũng đủ cho tôi cảm thấy sung sướng rồi ! Khi mái ấm gia đình tôi nhận phòng, tôi nhìn từ hành lang cửa số tầng năm mà thấy sao Vũng Tàu hùng vĩ, xinh đẹp thế này ! Hôm nay trời thật đẹp, khung trời trong vắt một màu xanh, không một gợn mây. Có một vài con chim biển đang bay lượn trên trời như muốn nhập bọn với những trò vui của hành khách nơi đây ! Mặt trời trông như quả bóng lửa rực rỡ tỏa nắng giữa một màu xanh trong veo. Khi cha mẹ bảo tôi hoàn toàn có thể xuống bãi rồi, tôi mừng cuống chạy nhanh như gặp phải vàng, tôi đã mong chời giây ohút này lâu lắm rồi ! Khi tôi bước xuống làn cát mềm mịn, tôi cảm xúc như mình đang đứng trên một tấm thảm màu vàng nhạt bằng nhung vậy ! Qua bờ cát mịn một chút ít là đã chạm những ngọn sóng tràn bờ vấy lên chân. Những ngọn sóng nghịch ngợm từng đợt vỗ đến chân tôi. Nứơc biển mát thật đấy ! Tôi thấy biển như một tấm gương khổng lồ phản chiếu lại hình ảnh của khung trời. Hình như tôi đạp phải thứ gì đó ! A ! Là những chiếc vỏ ốc. Nhìn chúng đọng nước biển, lấp lành dưới ánh nắng mặt trời đẹp thật ! Cái màu trắng ngà, cái màu đo đỏ, cái màu hồng nhạt, … Nhìn khắp bãi, ngòai vỏ ốc còn có những chiếc dù đủ màu nhìn sôi động như có những cây kẹo mút khổng lồ vậy ! Các hành khách ở đây hầu hết là người nước ngòai, họ rất vui tươi và thân thiện. Họ chơi những game show thể thao, trông rất vui, như : bóng chuyền, … Nếu đã nói đến biển, người ta sẽ nghĩ ngay đến món ăn hải sản. Vì thế đến biển Vũng Tàu mà không ăn món ăn hải sản thì uổng lắm ! Bố dẫn tôi và mái ấm gia đình vào một tiệm tầm trung trên bãi để ăn : nghêu, tôm, mực, cua, … Ngon quá ! Đã xế chiều, mái ấm gia đình tôi về khách sạn để nghỉ ngơi và chuẩn bị sẵn sàng hành lí đi về. Nhìn ra ngòai, tôi thấy một khung trời ửng đỏ. Mẹ tôi bảo đấy là trời đang nấu cơm. Khác với buổi sáng, trời vào hòang hôn trên biển có vài đám mây đủ màu trôi bồng bềnh. Trông chúng như những cây kẹo bông gòn sắc tố mà mẹ mua cho tôi khi tôi còn nhỏ. Biển thì yên bình, trầm tính hơn biển vào sáng. Trển bãi cũng ít người tắm vì họ cũng như chúng tôi, đều về nghỉ ngơi cả rồi … Đã đến giờ chúng tôi phải về. Trước khi lên xe, tôi nhìn biển và cảm thấy cảm kích vì quốc gia Nước Ta đã có những danh lam thắng cảnh trong đó có nơi tôi đang nghỉ mát – biển Vũng Tàu. Tôi sẽ cố gắng nỗ lực học tốt để cha mẹ cho tôi đến đây một lần nữa để tôi hoàn toàn có thể chiêm ngưỡng và thưởng thức bầu không gian hùng vĩ. Hình ảnh bãi biển Vũng Tàu đẹp như tranh và đầy sức sống này sẽ mãi mãi in sâu vào trái tim cũng như tâm hồn tôi như một kỉ miệm đẹp và đáng nhớ trong kì nghỉ hè năm lớp Sáu. Hẹn gặp lại năm sau đấy, Vũng Tàu ơi !

Viết bài văn kể lại một trải nghiệm của em số 8

Cuối tuần trước, mái ấm gia đình em đã có một chuyến du lịch rất vui tươi. Đó là phần thưởng mà cha mẹ dành cho em khi đạt được thành tích học tập tốt vào cuối học kì I. Đây là lần tiên phong em được đi đến biển chơi. Đúng năm giờ sáng, xe xuất phát từ Thành Phố Hà Nội. Khoảng đến gần trưa thì xe đã đến nơi. Em cùng những bạn nhỏ cùng tuổi mình cảm thấy vô cùng thú vị vì sau một hành trình dài dài ở đầu cuối cũng đến Sầm Sơn. Sau khi đến khách sạn nhận phòng và cất đồ vật. Mọi người cùng nhau đi ăn trưa, rồi nghỉ ngơi.

Buổi chiều, mọi người trong đoàn cùng đi tắm biển. Thật kì diệu! Em đang đứng trước một bài biển rộng mênh mông. Nước biển xanh và trong. Đứng gần biển em có thể nhìn thấy từng đợt sóng đánh vào bờ. Nhìn ra xa phía chân trời, bầu trời và biển như hòa vào làm một. Gió biển lồng lộng, cùng với tiếng sóng vỗ nghe thật vui tai. Bên cạnh bãi biển, núi Trường Lệ – một địa danh khá nổi tiếng ở đây, đứng sừng sững chạy dài theo mép nước. Phía nam dãy Trường Lệ còn có bãi tắm Tiên Ẩn, một thung lũng nhỏ với cảnh quan gần như nguyên sơ. Cuối bãi là đền Độc Cước cổ kính uy nghi, tọa lạc trên một hòn núi đá. Tất cả đều tuyệt đẹp như những bức ảnh mà em đã được xem trên mạng khi tìm hiểu về Sầm Sơn.

Bờ biển lúc này thật đông người. Tiếng nói cười rộn vang khắp cả khoảng trống. Người lớn thú vị lượn lờ bơi lội dưới nước. Trẻ em thì nghịch cát, xây thành những tòa thành tháp tuyệt đẹp. Em cùng những bạn nhỏ mỗi người một chiếc phao, rồi nhảy xuống tắm biển. Nước biển mát lạnh khiến em cảm thấy vô cùng thoải mái và dễ chịu. Sau khi tắm biển xong, mọi người cùng nhau đi ăn đồ món ăn hải sản nướng. Các món ăn đều rất ngon và mang đậm mùi vị của biển. Chuyến du lịch ba ngày hai đêm của mái ấm gia đình em đã kết thúc. Nhưng em xảm thấy vô cùng niềm hạnh phúc vì đã có những trải nghiệm vô cùng mê hoặc ở đây. Em mong sẽ có thêm nhiều chuyến du lịch như vậy cùng với mái ấm gia đình của mình. Mời những bạn tìm hiểu thêm thêm những thông tin có ích khác trên phân mục Tài liệu của Mobitool việt nam.

0975893268
icons8-exercise-96 challenges-icon chat-active-icon