Soạn bài Phong cách Hồ Chí Minh – Lê Anh Trà

articlewriting1

Câu 1:

– Hồ Chí Minh có một vốn tri thức văn hóa truyền thống rất uyên bác, biểu lộ ở sự am hiểu thâm thúy về các dân tộc bản địa và văn hóa truyền thống quốc tế. Đặc biệt, sự hiểu biết về văn hóa truyền thống quốc tế đó đã hòa quyện với gốc văn hóa truyền thống không gì lay chuyển được ở Người để trở thành một nhân cách, một lối sống bình dị rất Nước Ta, rất phương Đông nhưng đồng thời cũng rất mới, rất văn minh .
– Vốn tri thức văn hóa truyền thống đó của Hồ Chí Minh có được là bởi :

+ Trong cuộc hành trình gian nan tìm đường cứu nước, Người đã tiếp xúc với văn hóa nhiều nước, nhiều vùng trên thế giới.

+ Đến đâu Người cũng học hỏi, khám phá văn hóa truyền thống, nghệ thuật và thẩm mỹ của quốc gia đó, vùng đó .
+ Khi tiếp xúc với các nền văn hóa truyền thống, Người luôn có ý thức tiếp thu cái đẹp, cái hay, đồng thời phê phán những cái xấu đi .

Câu 2: Lối sống bình dị, rất Việt Nam, rất phương Đông của Hồ Chí Minh được thể hiện chủ yếu qua đời sống sinh hoạt vô cùng giản dị của Người:

– Nơi ở, nơi thao tác đơn sơ : “ chiếc nhà sàn nhỏ bằng gỗ bên cạnh chiếc ao ” như cảnh làng quê quen thuộc ; “ chiếc nhà sàn đó cũng chỉ vẻn vẹn có vài phòng tiếp khách, họp Bộ Chính trị, thao tác và ngủ ” …
– Trang phục rất là giản dị và đơn giản : “ bộ quần áo bà ba nâu, chiếc áo trấn thủ, đôi dép lốp thô sơ ” ; tư trang rất ít : “ một chiếc va li con với vài bộ áo quần, vài vật kỉ niệm … ”
– Ăn uống đạm bạc : “ cá kho, rau luộc, dưa ghém, cà muối, cháo hoa ” …

Câu 3: Lối sống của Bác là sự kết hợp giữa giản dị và thanh cao bởi lẽ:

– Giản dị mà không sơ sài, đạm bạc mà không gợi cảm giác cơ cực, từ cách bài trí cho đến ăn ở, hoạt động và sinh hoạt hằng ngày đều bộc lộ sự thanh thản, từ tốn .
– Cuộc sống đó có vẻ như gần với đời sống của một nhà hiền triết, một vị trích tiên, tuy nhiên lại không hẳn như vậy. Bản lĩnh, ý chí của một người chiến sỹ cách mạng vĩ đại đã hòa nhập cùng tâm hồn một nhà thơ lớn, một nhà văn hóa lớn. Khao khát góp sức cho Tổ quốc, nhân dân bao nhiêu thì Người lại càng yêu vạn vật thiên nhiên, yêu đời sống bấy nhiêu .

– Vẻ đẹp của các yếu tố ngoại cảnh, từ ngôi nhà, vườn cây, ao cá cho đến trang phục, cách ăn uống, nói năng,… đã thể hiện rất rõ vẻ đẹp tâm hồn Người, rất mạnh mẽ song cũng rất lãng mạn, rất thơ.

Câu 4: Cảm nhận về những điểm đã tạo nên vẻ đẹp trong phong cách Hồ Chí Minh:

– Con người Hồ Chí Minh là sự tích hợp hài hòa giữa truyền thống cuội nguồn văn hóa truyền thống dân tộc bản địa với văn hóa truyền thống quả đât .
– Lối sống rất dân tộc bản địa, rất Nước Ta của Bác gợi cho ta nhớ đến các vị hiền triết trong lịch sử dân tộc như Nguyễn Trãi ở Côn Sơn với lối sống giản dị và đơn giản, thanh cao .

Luyện tập: Tìm đọc và kể lại những câu chuyện về lối sống giản dị mà cao đẹp của Chủ tich Hồ Chí Minh.

Sinh hoạt giản dị của Bác Hồ

Trong những năm kháng chiến chống thực dân Pháp, Bác Hồ sống và thao tác trên chiến khu Việt Bắc, Người luôn luôn giữ một nếp sống đơn giản và giản dị và thanh bạch. Đất nước giải phóng, tự do lập lại, trở lại Thủ đô, là quản trị nước nhưng Bác vẫn giữ nếp sống ấy .
Tại Phủ quản trị, TP.HN, vào mùa hè nắng chang chang, trời oi ả, Bác vẫn đi bách bộ ra tận đình Hội đồng ( Hội đồng nhà nước hay họp ở ngôi đình cổ này ) cách ba, bốn trăm mét. Mồ hôi ra ướt áo. Trời quá nóng nực, bác sĩ Lê Văn Mẫn đi bên cạnh quạt cho Bác. Lúc đầu vì chưa sẵn sàng chuẩn bị nên bác sĩ mang theo quạt lông chim, Bác phê bình nhẹ nhàng : Chú làm như ở trong triều ấy. Thấy vậy, ông vội cất đi. Khi Bác đi qua bụi cọ ông nghĩ ra cách cắt mảnh lá cọ làm quạt, chắc Bác vừa lòng .
Quạt lá cọ có cái tiện là nếu đầu tua rách nát thì cắt bớt đi. Ngày hôm sau ông đã có quạt lá cọ đi phe phẩy bên cạnh Bác. Sau khi đi bách bộ xong Bác bảo để quạt lại cho Bác. Về sau ở trong cơ quan Open rất nhiều quạt lá cọ. Bác sợ lạc mất quạt của mình nên châm thuốc lá vào quạt làm dấu. Bác cũng dùng quạt giấy, nhưng quạt giấy có điểm yếu kém là lúc mới có mùi hôi, không dễ chịu, lúc cũ hay gẫy nan. Theo ý Bác ông đã phải làm nẹp băng dính mấy nan gẫy rồi, nhưng Bác không chịu cho thay cái mới .
Bác ăn thanh đạm và vẫn giữ khẩu vị quê nhà Nghệ An : dưa, cà, cá quả kho đường khô và chắc. Mỗi tuần Bác nhịn ăn chiều thứ năm. Không ai hỏi Bác tại sao, nhưng đồng đội đoán Bác muốn đồng cam cộng khổ với nhân dân lao động đang sống khó khăn vất vả .

   Bữa sáng Bác ăn cháo hoặc phở. Buổi trưa Bác ăn hai miệng bát cơm với dưa và vài quả cà để cùng vào một chiếc đĩa con. Một đĩa thịt nhỏ xào và một bát canh chua. Khi dọn mâm mời Bác thường phải để thêm một bát con thừa. Vào ăn Bác dự liệu nếu ăn không hết thì Bác san canh sang bát con ấy để về sau người khác còn dùng được. Ăn xong tự Bác xếp lại đĩa to, đĩa con, bát to, bát con, để gọn trong mâm, đậy lồng bàn lại. Đồng chí phục vụ chỉ còn việc bê cả mâm đi. Bữa cơm chiều cũng tương tự như bữa cơm trưa.

Câu chuyện trên đây là bài học kinh nghiệm quý về tiết kiệm ngân sách và chi phí, về sự tôn trọng con người và đồng cảm với nhân dân lao động của Bác Hồ kính yêu .
( Trích theo sách : Chuyện kể của những người giúp việc Bác Hồ, Nxb. Thông tấn, H. 2003, tr. 93 ) .

Giaibaitap.me

0975893268
icons8-exercise-96 challenges-icon chat-active-icon